Bi kịch vội lấy chồng 4 tháng sau khi chia tay người yêu 4 năm

Em sai rồi… Em là người có lỗi… Dẫu trăm ngàn câu xin lỗi cũng không thể lấy lại được nữa rồi.

Em sai rồi… Em là người có lỗi… Dẫu trăm ngàn câu xin lỗi cũng không thể lấy lại được nữa rồi.

Anh sinh năm 1986 còn em sinh năm 1990, chúng em ở gần nhà lớn lên cùng nhau, chơi cùng nhau. Hai đứa yêu nhau từ năm em 16 tuổi (cuối năm lớp 10) đến năm em 20 tuổi. Anh ra trường và đi làm ở gần nhà luôn nên anh thương em nhiều lắm. Thời gian yêu nhau anh thường bảo “Anh yêu em nhiều hơn em yêu anh em ạ”. Ngẫm thấy cũng đúng anh luôn quan tâm em, chăm sóc em, hay ghen em ngược lại em luôn ngang ngạnh, thích làm theo ý mình chẳng mấy khi em để ý đến cảm xúc của anh. Hết cấp 3 em đi học Trung cấp anh ở nhà đi làm anh vẫn yêu em thế hàng ngày gọi điện nhăc nhở em ăn uống, tối gọi điện nói chuyện nhắc em đi ngủ, sáng nào em phải dậy sớm đi học thì anh là cái đồng hồ báo thức gọi em dậy và anh làm ca nhưng cứ chều thứ 6 hàng tuần là anh có mặt ở phòng trọ để trở em về nhà và sáng thứ 2 anh lại trở em lên trường. Anh không cho em đi xe bus vì em say xe lắm về là ốm, anh bảo “ai mà nhìn thấy em trên xe chắc chẳng ai dám yêu em đâu. Anh đi xe cùng em nhìn em như thế anh thương lắm chỉ mong được say xe thay em cho em đỡ mệt thôi nên anh không để em đi xe bus được vì lúc đấy làm gì có anh bên cạnh em”. Em cười hì hì “Anh là xe bus của cuộc đời em rồi em không cần đi xe bus nào nữa”.


Hai đứa yêu nhau có cãi vã, có giận hờn nhưng chưa bao giờ em làm lành trước ngay cả khi em sai, anh luôn là người xin lỗi và đặc biệt dù có giận em đến mấy, bực em đến mấy nhưng chưa bao giờ anh bỏ lại em ở phòng trọ vào cuối tuần và để em lên trường 1 mình vào sáng thứ 2 chỉ có em con bé ngang ngạnh luôn dậm dật bảo “em không về” hoặc “em không đi”. Anh lại ôm em “Anh xin lỗi, anh sai rồi, em đừng giận anh nữa” được đà con bé mau nước mắt lại khóc như mưa gào lên “Anh không yêu em, anh không thương em” dù thừa biết là người sai là mình anh chẳng có lỗi gì cả để anh phải dỗ “Anh không yêu em thì anh yêu ai, không thương em thì anh thương ai. Nín đi em”

Rồi em học xong, ra trường và đi làm. Em làm hành chính còn anh làm ca (ca 1 từ 6h-14h, ca 2 từ 14h – 22h, ca 3 từ 22h đến 6h) cứ xoay vòng như thế nhưng ngày nào hai đứa cũng phải nhin thấy nhau. Em làm gần nhà nên được đà cứ tối đến là tụ tập bạn bè cfe nhiều hơn. Vì lớn lên cùng nhau, chơi cùng 1 tụi chơi nên hai đứa vẫn hay đi cùng nhau. Nhưng ngày anh càng ghen em nhiều hơn mặc dù biết em chẳng yêu ai nhưng chỉ cần đi với ai là anh đã nối máu ghen nên rồi. Em thì mặc kệ nghĩ mình chẳng có gì với ai nên chẳng việc gì phải sợ. Có những hôm anh làm ca 2 về đến nơi là 22h30’ qua đón em ngồi cùng lũ bạn về nhà vừa đi anh vừa càu nhàu “Em chẳng bao giờ quan tâm anh đi làm thế nào, có bận không cứ tối đến đi làm về ăn cơm xong anh gọi thì gọi không em gọi cũng chỉ bảo em đi chơi với bạn, đi với bạn cả tối cũng chẳng thèm nhắn cho anh được tin nào. Không biết em có yêu anh không nữa. K thèm nhắn tin với anh không sợ anh nhắn tin cho đứa nào mất người yêu à. Chẳng bao giờ anh thấy em ghen. Hay có thằng nào ở đâu rồi không biết”. Con bé vô tâm chỉ cười hì hì “Em ngồi với bạn đợi anh đón em về, anh bận yêu em với ghen em rồi làm gì có thời gian yêu đứa nào nữa anh nhỉ”.
Giá mà cuộc sống luôn bình yên như thế…


Hôm ấy, đám cưới anh bạn ở cùng xóm vào cuối tuần hai đứa đi từ sáng hôm thứ 7 vì đón dâu lấy ngày, chiều anh đi làm ca 2 em đi đám cưới cùng bạn. Chú rể hôm ấy lại là bạn học và chơi cùng nhóm chơi với anh trai nhà bác em nên anh và bạn anh về đám cưới. Tối đến anh em rủ đi uống nước cùng các bạn anh em chỉ gọi điện bảo với người yêu “Em đi uống nước với anh Trường anh nhé. Anh làm đi khi nào về thì gọi em”. Anh bảo “Ừ, Giờ hơn 9h rồi đấy, em đi nhớ về sớm còn ngủ mai anh vào hai đứa sang đám cưới. Trước khi vào anh phải gọi em không em ngủ lười. Em đi đi tý anh về anh gọi. Yêu em”.


Mấy anh em rủ nhau đi hát đến gần 11h30 đêm mới về đến cổng em thấy anh đứng đấy mới ngỡ ra anh về chẳng thấy anh điện cho mình. Em đi ra thấy anh đứng đấy em bảo “Sao bảo anh về anh điện cho em mà em không thấy anh điện?” Anh bắt đầu nói em “Em đi đâu, em đi với thằng nào? Em bảo em đi với anh Trường mà bây giờ em đi về có cả một lũ thế kia à? Anh điện cho em hàng trăm cuộc thấy thuê bao? Em đi đâu mà em phải tắt máy? Em có gì giấu anh? Em thấy không anh đi làm về anh lo cho em còn em thì sao? Em ở nhà em đi với trai, em đi theo trai em? Em vui chưa? Em ngủ với người ta sau lưng anh chưa?” Em giơ tay tát anh 2 cái và nói “Em có cái sai của em nhưng em không làm gì có lỗi với anh nhưng ngày hôm nay anh xúc phạm em. Anh không tin em thì em cũng không giải thích. Cái tát đầu tiên em trả lại tình yêu của anh dành cho em trong 4 năm. Cái tát thứ 2 em kết thúc tình yêu của em dành cho anh. Chúng ta dừng lại…” Yêu nhau 4 năm có lúc giận, có lúc hờn nhưng chưa bao giờ anh nặng lời với em như thế. Cái tôi lên đến đỉnh điểm hai đứa chẳng ai nói với ai và cứ như thế chia tay nhau.
Một phần vì tự ái, một phần do bồng bột nên 6 tháng sau em quyết định lấy chồng. Trước khi em cưới 20 ngày anh có bảo “Anh cần em, anh yêu em nhiều lắm, trở về bên anh được không em?” Em khóc em bảo “Muộn rồi anh ạ, em không quay lại được. Em mong anh sống tốt”.

Cách ngày em cưới 1 tuần hai đứa đi uống nước cùng nhóm bạn về anh lại bảo “Một tuần nữa em cưới rồi đấy em ạ. Em suy nghĩ kỹ chưa? Anh sợ lắm, anh sợ em bị bắt nạt, anh sợ người ta không thương em, anh sợ em không hạnh phúc, anh sợ em khóc, sợ nước mắt của em, anh sợ lúc em yếu đuối nhất anh không ở bên em…. Anh không được đi cùng em nữa nhưng anh luôn đi sau em, theo dõi cuộc sống của em. Hứa với anh là em phải hạnh phúc bởi vì em hạnh phúc thì anh mới hạnh phúc… Cố gắng lên cô gái của anh!” Nói xong anh khóc. Em òa khóc theo nhưng lý trí và sĩ diện, danh dự của bố mẹ không cho phép em dừng lại, nói hết yêu anh sau 4 năm yêu nhau sau 4 tháng thì không đúng mà giờ bỏ mặc tất cả để đến bên anh thì em không được phép… Em sợ dư luận xã hội, sợ danh dự của gia đình, bố mẹ… Em buông bỏ anh và lên xe hoa theo chồng.

Ba tháng sau ngày em cưới em gái chồng bảo dẫn người yêu về ra mắt. Nhìn thấy người yêu của em chồng mà em trợn mắt, há hốc miệng… Không ai khác – là anh – Người yêu cũ của em. Mặc cho gia đình anh phản đối nhưng anh vẫn quyết định cưới. Ba tháng sau anh cưới (Nhìn thấy em cô ruột anh khóc và nói: chẳng hiểu làm sao chúng mày lại lên cơ sự như thế này. Gia đình phản đối vì cô dâu là em chồng em nhưng nó bảo “người con yêu ở đâu thì con ở đấy, mọi người đừng phản đối con”. Trước giờ trong nhà nó có chịu nghe ai ngoài con đâu. Giờ cô thương hai đứa mà chẳng làm sao được con ạ. Em sốc…) Và cuối cùng em với anh trở thành người một nhà.


Cuộc sống này trớ trêu lắm. cuộc hôn nhân của em không hạnh phúc, em ly hôn và mang theo đứa con gái hơn 2 tuổi về với ông bà ngoại. Một phần để tránh anh và một phần do mặc cảm em cắt đứt mọi liên lạc với bạn cũ. Ngày cho con đi học đi làm rồi về đón con. Hai mẹ con cứ thế sống.
Cho đến ngày con bạn thân lớn lên cùng nhau đi xuất khẩu lao động về sang chơi hai đứa nằm nói chuyện ôm nhau khóc… Em khóc nhiều lắm. Rồi rủ nhau đi hát đến quán hát trong tất cả bạn cũ ai cũng trách “Ly hôn có ai mong muốn đâu mà phải tránh bạn bè. Sống với nhau hơn 20 năm mà cứ như người dưng thế à?” Em cười trừ với lũ bạn. Và cùng trong tất cả bạn bè ngày hôm ấy em gặp lại anh.

Anh uống nhiều lắm và anh say. Ngồi giữa bạn bè anh bảo em “em chưa bao giờ biết được lý do tại sao anh lấy vợ? Tại sao anh lại lấy vào đúng nhà đấy? Em à, hơn ai hết anh muốn ở bên em, muốn nhìn thấy em sống như thế nào? Anh muốn nhìn thấy em hạnh phúc. Em không biết anh đau như thế nào khi phải đứng nhìn em khóc. Em không biết anh đau như thế nào khi em không hạnh phúc. Anh muốn lắm những lúc ấy được ôm em vào lòng, lau nước mắt cho em và nói “Em nín đi, có anh ở đây rồi” Và em không thể nào biết được dù em có cắt đứt liên lạc với tất cả bạn bè nhưng anh vẫn theo dõi cuộc sống của em hàng ngày. Chọn con đường này là anh sai rồi em ạ. Anh biết em luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng em yếu đuối lắm cô gái của anh ạ. Anh phải làm sao đây em? Chưa một ngày nào anh hết yêu em”.
Dường như cuộc sống càng khắc nghiệt thì em càng mạnh mẽ, càng đau em càng không khóc nổi… Em bảo anh “Em sai rồi, chúng ta sai rồi anh ạ… Tự chúng ta làm khổ chúng ta. Muốn em hạnh phúc thì anh phải sống thật hạnh phúc vào. Hãy là người đàn ông mà em từng biết. Buông tay em thôi, buông em ra khỏi suy nghĩ của anh thôi. Trở về với cuộc sống của anh đừng đi theo em và đừng nhìn theo em nữa”

Em ra về mà lòng em nghẹn đắng… Có những sai lầm có thể sửa nhưng cũng có những sai lầm không biêt sửa làm sao…

COMMENTS

máy in
Tên

desktop laptop nha-dat tam-su tin-cong-nghe tin-doi-song tin-moi
false
ltr
item
Hà Nội nhà đất: Bi kịch vội lấy chồng 4 tháng sau khi chia tay người yêu 4 năm
Bi kịch vội lấy chồng 4 tháng sau khi chia tay người yêu 4 năm
Em sai rồi… Em là người có lỗi… Dẫu trăm ngàn câu xin lỗi cũng không thể lấy lại được nữa rồi.
https://3.bp.blogspot.com/--NCCxFCmLD8/WMOjzH8MycI/AAAAAAAAGM4/n0rfASfdtogFoDaIu9wHCf01dnvRoSJdgCLcB/s320/voi%2Blay%2Bchong%2B1.jpg
https://3.bp.blogspot.com/--NCCxFCmLD8/WMOjzH8MycI/AAAAAAAAGM4/n0rfASfdtogFoDaIu9wHCf01dnvRoSJdgCLcB/s72-c/voi%2Blay%2Bchong%2B1.jpg
Hà Nội nhà đất
http://www.hanoinhadat.net/2017/03/bi-kich-voi-lay-chong-4-thang-sau-khi-chia-tay-nguoi-yeu-4-nam.html
http://www.hanoinhadat.net/
http://www.hanoinhadat.net/
http://www.hanoinhadat.net/2017/03/bi-kich-voi-lay-chong-4-thang-sau-khi-chia-tay-nguoi-yeu-4-nam.html
true
6483381345306656626
UTF-8
Không tìm thấy bài viết nào XEM TẤT CẢ Xem thêm Trả lời Hủy Xóa Bởi Trang chủ CÁC TRANG CÁC BÀI VIẾT Xem tất cả BÀI LIÊN QUAN Các bài liên quan đến DANH MỤC TÌM KIẾM TẤT CẢ BÀI VIẾT Không tìm thấy kết quả phù hợp với yêu cầu của bạn Quay về Trang chủ Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu Thứ bảy CN T2 T3 T4 T5 T6 T7 Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 Thg1 Thg2 Thg3 Thg4 Thg5 Thg6 Thg7 Thg8 Thg9 Thg10 Thg11 Thg12 vừa xong 1 phút trước $$1$$ phút trước 1 giờ trước $$1$$ giờ trước Hôm qua $$1$$ ngày trước $$1$$ tuần trước hơn 5 tuần trước Người theo dõi Theo dõi NỘI DUNG NÀY PHẢI TRẢ PHÍ Xin hãy chia sẻ để mở khóa Sao chép tất cả đoạn mã Chọn tất cả đoạn mã Tất cả các mã đã được sao chép vào clipboard của bạn Không thể sao chép các mã / văn bản, xin vui lòng nhấn [Ctrl] + [C] (hoặc CMD + C với Mac) để sao chép